Thứ Tư, tháng 10 24, 2012

Chương 03: Thiệp mời

Khi Harry xuống tới nhà bếp, ba người của nhà Dursley đã ngồi sẵn quanh cái bàn rồi. Không ai thèm ngẩng nhìn lên khi nó bước vô và ngồi xuống. Gương mặt to bè và đỏ au của dượng Vernon khuất đằng sau tờ báo buổi sáng Tin thư Nhật báo, còn dì Petunia thì đang cắt một trái bưởi làm tư, môi của dì mím lại trên những cái răng như răng ngựa.

Dursley có vẻ tức tối hờn dỗi, và không biết do đâu mà nó dường như chiếm nhiều chỗ hơn thường ngày. Điều này rất có ý nghĩa, bởi vì thường ngày nó cũng đã một mình chiếm hết cả một cạnh của cái bàn vuông. Mắt Dursley đỏ lên khi dì Petunia đặt một phần tư trái bưởi không ướp đường lên cái đĩa của nó với giọng nói run run:

“Phần của con đây, Diddy cục cưng của má !”

Cuộc đời của Dursley đã ngoẹo sang một khúc quanh không dễ chịu chút nào kể từ khi nó về nhà nghỉ hè với tờ trình kết quả học tập cuối năm.

Như thường lệ, dượng Vernon và dì Petunia đã loay hoay tìm cớ bào chữa cho những điểm xấu của nó: dì Petunia luôn luôn cho khẳng định rằng Dursley là một đứa bé thiên tài, chỉ tại thầy cô của nó không hiểu ra. Còn dượng Vernon thì khăng khăng rằng dù gì thì gì ông cũng không có muốn con trai mình là một thằng học gạo ẽo ợt. Họ cũng lờ phứt vụ nhà trường khiển trách Dursley hiếp đáp bạn bè trong tờ trình. Dì Petunia ràn rụa nước mắt phân trần :

“Nó chỉ là một cậu bé thích bông phèng cho vui, chứ nó không hại tới một con ruồi nữa là!”

Tuy nhiên ở cuối tờ trình có vài nhận xét khá cân nhắc cẩn thận của cô y tá trong trường mà cả dượng Vernon lẫn dì Petunia đều không thể nào giải thích được. Bất kể rằng cái sự quá trọng lượng của nó thực ra chỉ là sự mũm mĩm chó con, và rằng nó là một đứa bé đang lớn cần ăn nhiều thực phẩm, thì cái sự thật vẫn cứ là như vầy: những người cung cấp quần áo cho học sing của trường không thể nào tìm trong kho bộ đồ nào đủ lớn để vừa với khổ người béo ục của nó nữa. Cô y tá của trường đã nhìn thấy cái mà dì Petunia (mắt dì Petunia rất tinh trong những chuyện như tìm ra dấu tay trên những bức tường trắng bóc của dì, và trong chuyện rình ngó ai đến ai đi bên nhà hàng xóm) đơn giản không thèm thấy rằng Dursley chả cần thêm tí xíu bồi dưỡng nào thì nó cũng đã đạt tới xêm xêm kích thước và trọng lượng của một con cá voi.

Cho nên, sau nhiều trận giẫy nảy và nhiều phên cãi vã làm rung cả sàn ngủ của Harry, với rất nhiều nước mắt của dì Petunia tuôn ra, một chế độ ăn kiêng mới được bắt đầu. Tờ giấy ăn kiêng mà cô y tá của trường Smelting gởi đến nhà được ịn trên tủ lạnh. Cái tủ lạnh bây giờ đã được dọn trống trơn những món khoái khẩu nhất của Dursley như nước ngọt có ga và bánh ngọt, sôcôla và thịt băm ; để chất thế vô đó đầy nhóc những trái cây và rau cải cùng các thứ mà dượng Vernon gọi là “đồ ăn cho thỏ”. Để động viên an ủi Dursley về cái vụ kiêng khem này, dì Petunia khẳng định là cả nhà cũng ăn kiêng tuốt. Bây giờ dì đang phát cho Harry một phần tư trái bưởi. Harry nhận thấy miếng bưởi của nó nhỏ hoen miếng của Dursley rất nhiều. Dì Petunia dường như cảm thấy cách tốt nhất để giữ vững tinh thần cho Dursley là đảm bảo với nó rằng nó đã được chia phần ít ra thì cũng nhiều hơn của Harry.

Nhưng mà dì Petunia không biết gì hết về những thứ được giấu dưới tấm ván lót sàn tháo ra được dưới gầm giường của Harry. Dì không hề biết là Harry không hề ép mình theo thực đơn ăn kiêng chút nào. Lúc mới nghe phong thanh cái chuyện nó sẽ phải sống sót qua suốt mùa hè bằng cà rốt, Harry đã phái Hedwig đi cầu cứu đám bạn bè và người quen biết của nó, và họ đã hưởng ứng cơ hội này một cách kỳ diệu. Hedwig từ nhà Hermione trở về với một hộp bự đầy nhóc bánh phồng không đường. (Bởi vì ba má của Hermione là nha sĩ mà) Lão Hagrid, người giữ khóa của trường Hogwarts, đã bày tỏ lòng biết ơn Harry bằng cách gửi cho nó cả một bịch bánh đá do chính lão tự chế. (Harry không dám đụng tới mấy cái bánh này, vì nó đã có quá nhiều kinh nghiệm với tài nấu nướng của lão Hagrid ) Tuy nhiên bà Weasley đã phái con cú của gia đình, con Errol, đem cho Harry một cái bánh trái cây khổng lồ và những cái bánh nhân thịt đủ loại. Tội nghiệp cho Errol, con cú già nua và yếu ớt, cần đến những năm ngày dưỡng sức mới phục hồi được sức khỏe sau cuộc hành trình. Và rồi đến sinh nhật của Harry, (mà cả nhà Dursley hoàn toàn không đếm xỉa gì tới), Harry nhận được bốn cái bánh sinh nhật siêu bự, do Hermione, Ron, lão Hagrid và chú Sirius, gởi tới. Harry vẫn còn để dành hai cái, nên nó ngong ngóng bữa điểm tâm thực sự của nó khi trở về phòng ngủ, nhờ vậy nó ăn miếng bưởi mà không phàn nàn gì hết.

Dượng Vernon đặt tờ báo qua một bên rồi khịt mũi chê bai, xong ngó xuống cái miếng bưởi một góc phần tư của ông. Ông càu nhàu với dì Petunia :

“Có nhiêu đây thôi à?”

Dì Petunia nhìn ông một cách nghiêm nghị, rồi gật đầu hướng về phía Dursley. Nó đã ăn hết phần bưởi của nó rồi và đang thòm thèm nhìn sang phần của Harry với ánh mắt chua cay trong đôi mắt heo ti hí.

Dượng Vernon thở một cái rõ là dài, làm lao xao cả bộ ria vĩ đại rậm rạp của ông. Rồi ông cầm muỗng lên.

Chuông cửa reo. Dượng Vernon hì hụi nhấc mình ra khỏi cái ghế và đi ra hành lang, tới cửa chính. Trong lúc dì Petunia còn bận bịu với cái ấm trà, Dursley nhanh như chớp chôm luôn phần bưởi còn lại của dượng Vernon.

Harry nghe có tiếng trò chuyện ở cửa ra vào, rồi tiếng ai đó cười, và tiếng dượng Vernon trả lời cụt ngủn. Rồi cửa chính đóng lại, và có tiếng xé giấy trong hành lang.

Dì Petunia đặt ấm trà xuống bàn và tò mò nhìn quanh xem dượng Vernon đã phải đi đâu. Dì không cần phải chờ lâu mới biết; chỉ chừng một phút sau, dượng Vernon đã quay lại. Trông dượng Vernon giận tím gan. Dượng quát Harry :

“Mày! Vô phòng khách! Ngay bây giờ!”

Hoang mang không biết nó bị coi là đã làm điều gì sai trái phen này, Harry đứng dậy đi theo dượng Vernon ra khỏi nhà bếp, qua phòng khách bên cạnh. Dượng Vernon đóng mạnh cánh cửa đằng sau lưng hai người. Ông bước đến lò sưởi rồi quay mặt về phía Harry, nói:

“Ra vậy!”

Nghe như thể ông sắp sửa tuyên bố nó bị bắt.

“Ra vậy.”

Harry thực tình tha thiết muốn hỏi:

“Ra vậy cái gì ạ?”

Nhưng nó cảm thấy không nên thử nghiệm cơn giận của dượng Vernon vào buổi sáng hôm hay, đặc biệt là khi tình hình đã bị tình trạng thiếu thực phẩm làm cho căng thẳng rồi. Vì vậy nó bèn làm ra bộ ngơ ngác một cách lễ phép.

Dượng Vernon chìa một mẩu giấy viết tay màu tím vào mặt Harry :

“Cái này mới được gửi tới đây. Một lá thư. Về mày.”

Harry càng thêm bối rối. Ai lại có thể đi viết thư cho dượng Vernon về nó kia chứ? Trong số những người nó biết, ai là người biết gửi thư bằng bưu điện?

Dượng Vernon trừng mắt ngó Harry, rồi lại ngó xuống lá thư, và đọc to:

Kính gửi ông bà Dursley,

Chúng ta chưa từng được giới thiệu với nhau, nhưng tôi chắc rằng là ông bà có nghe cháu Harry nói rất nhiều về thằng Ron, con trai của tôi.

Như Harry có lẽ đã nói cho ông bà biết, trận chung kết Cúp Quidditch Thế Giới sẽ diễn ra vào tối thứ hai này, và ông nhà tôi, Arthur, vừa xoay được mấy tấm vé hàng đầu nhờ thông qua mối quan hệ với Bộ Thể dục Thể thao phù thủy.

Tôi hy vọng ông bà sẽ cho phép chúng tôi đến đón Harry đi xem trận đấu, bởi vì đây đúng thực là cơ hội một-lần-trong-cả-đời-người; đã ba mươi năm nay nước Anh mới có dịp đăng cai Cúp Thế Giới, và vé thì thiệt là khó mà kiếm được. Chúng tôi dĩ nhiên rất vui mừng được lưu Harry ở lại nhà chúng tôi chơi đến hết mùa hè, và sẽ đưa cháu ra tàu lửa trở về trường học an toàn.

Xin ông bà phúc đáp càng nhanh càng tốt và tốt nhất là nhờ Harry gửi lời phúc đáp của ông bà cho chúng tôi theo cách thông thường, bởi vì người phát thư Muggle chưa bao giờ đưa thư tới nhà chúng tôi, và tôi không chắc là ông ta có biết nhà chúng tôi ở đâu không.

Hy vọng sớm gặp cháu Harry.

Kính thư,

Molly Weasley.

Tái bút : Tôi hy vọng đã dán đủ tem.

Dượng Vernon đọc xong, đút vô túi áo trước ngực và móc ra một cái gì đó. Dượng gầm gừ:

“Coi cái này nè!”

Dượng chìa ra một cái phong bì đã chứa lá thư của bà Weasley, và Harry phải khó khăn lắm mới nín cười được. Cái phong bì đó dán tem kín mít, chỉ chừa một lõm tí tẹo ở bì trước để bà Weasley ghi nhín nhín cái địa chỉ nhà Dursley bằng nét chữ nhỏ tí ti.

Harry cố gắng nói như thể cái chuyện bà Weasley làm chẳng qua là lỗi thông thường ai cũng có thể mắc phải:

“Vậy là bà ấy dán đủ tem đó chứ!”

Mắt của dượng Vernon lóe lên. Ông nói qua hàm răng nghiến chặt:

“Tay phát thư đã để mắt tới rồi. Hắn chắc chắn rất muốn biết coi lá thư này từ đâu gửi tới. Vì vậy hắn mới rung chuông. Có vẻ hắn nghĩ chuyện này tức cười lắm.”

Harry không nói gì. Người khác thì có thể không hiểu nổi tại sao dượng Vernon lại nổi cơn thịnh nộ chỉ vì một cái phong bì dán quá nhiều tem, nhưng Harry đã sống với gia đình Dursley quá lâu để dư biết họ nhạy cảm như thế nào về bất cứ điều gì khác thường, thậm chí chỉ hơi hơi khác bình thường một chút xíu.

Nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của họ là bị ai đó khám phá ra chuyện họ có dính dáng (cho dù rất xa xôi) với những người như bà Weasley.

Dượng Vernon vẫn còn trừng mắt ngó Harry, còn Harry thì cố giữ cho nét mặt của mình có được vẻ trung dung. Nếu nó không làm hay lỡ nói ra bất cứ điều gì ngu ngốc, thì nó có thể được hưởng cái cơ hội cả đời người mới có một lần. Nó chờ cho dượng Vernon nói điều gì đó, nhưng dượng chỉ ngó nó trân trân hoài. Harry đành quyết định phá vỡ sự im lặng. Nó hỏi:

“Vậy… con có thể đi không ạ?”

Một cơn co thắt nhẹ lan qua gương mặt to bè tím lịm của dượng Vernon. Hàm ria vĩ đại rung khẽ. Harry nghĩ nó biết cái gì đang diễn ra sau lớp ria rậm ấy: một trận chiến dữ dội khi hai bản năng cơ bản nhất của dượng Vernon xung đột với nhau. Cho phep Harry đi thì sẽ làm cho Harry sung sướng, cái điều mà suốt mười ba năm qua dượng Vernon đã ra sức làm ngược lại. Nhưng mặt khác, cho phép Harry biến đi với gia đình Weasley cho đến hết mùa hè thì sẽ tống khứ được nó ra khỏi nhà sớm hơn hai tuần lễ so với hy vọng của mọi người, và dượng Vernon thì rất ghét cái sự phải chứa Harry trong nhà của dượng.

Dường như để có thêm thì giờ suy nghĩ, dượng Vernon cúi xuống nhìn lá thư của bà Weasley một lần nữa. Dượng ngó chằm chằm cái chữ ký với vẻ ghê tởm, rồi hỏi Harry :

“Mụ đàn bà này là ai?”

Harry nói:

“Dượng có gặp bà ấy rồi. Bà là má của đứa bạn thân nhất của con, thằng Ron, bà đã gặp dượng ở chỗ tàu Hog… chỗ chuyến tàu đưa con từ trường về hồi cuối niên học vừa rồi.”

Harry suýt nữa thì nói là “Tàu tốc hành Hogwarts “ và chắc chắn điều đó sẽ khiến cho dượng Vernon phát điên lên. Không ai được phép nói to cái tên trường mà Harry học ở trong căn nhà của gia đình Dursley.

Dượng Vernon nhăn cái mặt bự lại như thể đang cố nhớ một điều gì đó khó chịu lắm. Cuối cùng ông gầm gừ:

“Có phải một mụ lùn phục phịch cùng với cả một bầy con tóc đỏ không?”

Harry cau mày. Nó cho là dượng Vernon hơi quá lời khi dùng từ “phục phịch” để miêu tả người nào khác, trong khi thằng con trai của dượng, thằng Dursley, rốt cuộc đã đạt được cái mà nó lăm le đạt được từ hồi mới lên ba, và rồi từ đó cứ bề ngang ngày càng ăn đứt bề cao.

Dượng Vernon lại tiếp tục nghiên cứu lá thư. Ông nói nhẹ như hơi thở:

“Quidditch! Quidditchlà cái đồ khỉ gió gì hả?”

Harry cảm thấy bị đâm một nhát khó chịu nữa. Nó đáp gọn lỏn:

“Đó là một môn thể thao. Khi chơi thì cưỡi trên cây chổi thần…”

“Thôi được rồi! được rồi!”

Dượng Vernon quát to. Harry nhận thấy, một cách mãn nguyện, là ông dượng của nó trông có vẻ hoảng hốt hoang mang lắm. Rõ ràng là thần kinh của ông không chịu nổi âm thanh của những chữ như “chổi thần” vang lên trong phòng khách của mình. Ông né bằng cách vục đầu vào lá thư của bà Weasley nghiên cứu một lần nữa. Harry thấy môi của dượng cong lên mấy tiếng: “gởi lời phúc đáp của ông bà cho chúng tôi theo cách thông thường”. Ông vặc :

“Mụ muốn nói gì, ’cách thông thường’ là sao?”

“Dạ, thông thường đối với chúng con.”

Harry đáp và vội nói thêm trước khi bị dượng Vernon chặn họng:

“Dượng cũng biết mà, tức là bằng hộp thư cú. Đó là cách gửi thư thông thường của phù thủy. ”

Dượng Vernon giận phát khùng lên như thể Harry vừa thốt ra một tiếng chửi thề thô tục. Run lên vì giận, dượng bắn một cái nhìn căng thẳng qua cửa sổ, như thể dượng lo là có một gã hàng xóm nào đó đang ịn tai lên kiếng cửa sổ mà nghe lén vậy.

Gương mặt dượng Vernon bây giờ tím lịm như màu trái mận, dượng rít lên:

“Tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi là không được nói tới những thứ phi tự nhiên dưới mái nhà của tao hả? Coi mày đứng đó kìa, trong những cái áo quần mà Petunia đã mặc lên cái con người vô ơn của mày…”

“Sau khi Dursley không thèm mặc nữa.”

Harry lạnh lùng tiếp lời. Và quả thực, nó đang mặc một cái áo cánh rộng đến nỗi nó phải xắn tay áo lên năm lần mới có thể sử dụng được bàn tay của nó. Còn vạt áo thì dài thòng tới đầu gối, phủ lượt thượt bên ngoài cái quần bò rộng lùng thùng như cái bao bố.

Dượng Vernon giận run lẩy bẩy:

“Mày không được nói với tao bằng cái giọng đó!”

Nhưng Harry không chịu đựng được trò này hơn nữa. Đã qua lâu rồi cái thời mà nó bị buộc phải nhứt nhứt cam chịu mọi luật lệ ngu ngốc trong ngôi nhà Dursley. Nó đã không thèm ăn kiêng theo Dursley, nó cũng sẽ không chịu để dượng Vernon cản trở nó đi coi trận đấu Cúp Quidditch Thế Giới, nếu như nó có thể làm được. Harry hít một hơi thở sâu rồi nói:

“Thôi được, con sẽ không xem Cúp Thế Giới. Bây giờ con đi được chưa? Chẳng là con còn một lá thư gửi chú Sirius mà chưa viết xong. Dượng cũng biết… đó là ba đỡ đầu của con.”

Nó đã làm tới. Nó đã nói những chữ kỳ diệu. Bây giờ thì cái màu tím lịm đã nhạt dần từng đốm trên gương mặt dượng Vernon, khiến cho cái mặt dượng trông giống như món kem trộn trái nho đen, mà lại trộn lộn xộn nữa chứ.

Dượng Vernon lắp bắp bằng cái giọng cố giữ bình tĩnh:

“Mày… mày… viết thư cho … hắn hả?”

Harry nhìn thấy trong con ngươi của cặp mắt ti hí của dượng Vernon một nỗi sợ hãi bất chợt hiện ra. Harry nói như thể là chuyện ngẫu nhiên mà thôi:

“Dạ … đúng vậy. Cũng lâu rồi chú ấy không biết con sống ra sao, dượng cũng biết mà, nếu chú ấy không có thư từ gì của con thì chú ấy có thể nghĩ này nọ không hay.”

Harry ngừng lại để thưởng thức hiệu quả những lời nói đó. Nó gần như có thể nhìn thấy bộ dây thiều trong não dượng Vernon đang hoạt động dưới mớ tóc đen dày rẽ ngôi của dượng. Nếu mà dượng tìm cách ngăn Harry viết thư cho chú Sirius, thì chú Sirius sẽ nghĩ là Harry đang bị ngược đãi. Nếu mà dượng bảo Harry không được đi coi Cúp Quidditch Thế Giới thì nó sẽ viết thư kể cho chú Sirius, và chú sẽ biết là Harry đang bị ngược đãi thật. Vậy là chỉ có một điều dượng Vernon có thể làm được mà thôi. Harry có thể nhìn thấy cái kết luận đang hình thành trong đầu của dượng Vernon như thể gương mặt có bộ ria vĩ đại ấy trong suốt, nhìn thấu được tới bên trong. Harry cố gắng mỉm cười, giữ cho gương mặt hết sức thản nhiên. Và rồi…

“Ờ… thôi thì cũng được. Mày có thể đi coi cái đồ… cái thứ Cúp Thế Giới chết tiệt… ngu ngốc đó. Mày cứ viết thư báo cho cái… đám nhà Weasley tới đón mày, chứ tao không có thì giờ để đưa mày đi khắp làng khắp xóm được. Và mày cứ ở chơi với họ cho hết mùa hè. Mày cũng nhớ nói cho … ba đỡ đầu của mày… nói là … là mày đã đi khỏi đây rồi.”

Harry rạng rỡ ra mặt:

“Dạ, được mà.”

Nó quay lại, đi về phía cửa phòng khách, cố gắng tự trấn áp mình để khỏi phải nhảy cỡn lên và lộn vèo mấy vòng cho sướng chân. Nó sẽ được đi… nó sẽ được đi với anh em nhà Weasley, nó sẽ được đi coi trận chung kết Cúp Quidditch Thế Giới !

Ra tới ngoài hành lang, nó suýt đâm sầm vô Dursley. Thằng đó đang thập thò rình mò sau cánh cửa, rõ rang là hy vọng nghe lén ba nó quạt cho Harry một trận. Thấy bộ mặt hớn hở toe toét cười của Harry, Dursley gần như bị sốc.

Harry nói:

“Bữa ăn sáng nay thiệt là tuyệt cú mèo há mày? Tao thấy no nê quá, mày no không?”

Cười vô cái vẻ kinh ngạc trên gương mặt của Dursley, Harry nhảy phóc ba bậc lên cầu thang, rồi phóng tuốt vô phòng ngủ của mình.

Điều đầu tiên mà nó nhận ra là Hedwig đã về. Con cú đó đang ngồi trong chuồng, chăm chú ngó Harry bằng đôi mắt màu hổ phách to cồ cộ, và chóp chép cái mỏ theo cái kiểu ngụ ý rằng nó đang bực mình chuyện gì đó. Chính xác cái đang làm nó bực mình lộ rõ ngay tức thì.

“Ui da!”

Harry thốt kêu khi một trái banh quần vợt nhỏ, bằng da, màu xám, bay đụng vô một bên đầu nó đau điếng. Harry vừa xoa xoa chỗ đau một cách tức tối vừa nhìn lên xem cái gì mới chọi vô đầu nó, thì vừa kịp nhìn thấy một con cú nhí, nhí đến nỗi có thể nắm gọn trong lòng bàn tay. Con cú nhí đang bay xà quần một cách phấn khích trong phòng như một cái pháo bông lạc điệu.Vừa lúc đó Harry cũng nhận ra con cú đã thả một lá thư xuống ngay dưới chân nó. Harry cúi xuống, nhận ra ngay nét chữ của Ron, nó vội xé phong bì mở thư ra. Trong thư là những dòng chữ nguệch ngoạc viết tháu :

Harry – BA CÓ VÉ RỒI – Ái Nhĩ Lan đấu với Bungary, tối thứ hai. Má đang viết thư cho mấy người Muggle để xin phép đón bồ về nhà chơi. Có lẽ họ đã nhận được thư rồi, mình không biết bưu điện Muggle nhanh tới cỡ nào. Dù sao thì mình nghĩ mình sẽ gửi bức thư này bằng con Heo thì hơn.

Harry trợn mắt ngó chữ “Heo”, rồi ngước nhìn con cú nhí bây giờ vẫn còn đang bay vòng vòng quanh bóng đèn gắn trên trần phòng. Nó chưa từng thấy một con gì ít giống con heo hơn cái con Heo ấy. Không chừng chữ Ron tháu quá Harry đọc không ta. Nó quay lại đọc tiếp lá thư:

Cho dù bọn Muggle thích hay không thì tụi này cũng tới đón bồ đi, bồ không thể nào bỏ lỡ một trận tranh Cúp Quidditch Thế Giới được. Chỉ có ba má cho là cũng nên giả bộ xin phép họ trước thì tốt hơn. Nếu họ nói ừ thì gửi ngay tức khắc câu trả lời của bồ cho con Heo đem về, và tụi này sẽ đến đón bồ lúc 5 giờ ngày chủ nhật. Nếu họ nói không, thì bồ biểu con Heo quay về ngay tức thì và tụi này đằng nào cũng đến đón bồ lúc 5 giờ ngày chủ nhật.

Hermione sẽ đến đây vào trưa nay. Anh Percy đã bắt đầu làm việc cho Bộ Hợp tác Pháp thuật Quốc tế. Nhớ đừng nói bất cứ điều gì đến ngoại quốc khi bồ đến ở đây, trừ khi bồ muốn nghe thuyết pháp chán chê đến rụng quần luôn.

Hẹn sớm gặp lại bồ.

Ron.

Con cú nhí bay thấp xuống và quần quần trên đầu Harry kêu líu ríu những tiếng mà Harry lờ mờ đoán đó là những lời tự hào rằng nó đã giao thư đúng người nhận. Harry nói:

“Yên nào! Lại đây, tao cần mày đem thư hồi âm về.”

Con cú nhí bèn đậu trên nóc chuồng Hedwig, vỗ vỗ cánh. Hedwig ngước nhìn lên một cách lạnh lùng, như thể thách thức nó dám thử đến gần chút nữa không nào.

Harry một lần nữa lại chụp lấy cây viết lông đại bàng, vớ một tấm giấy da mới toanh, và viết:

Ron, diễn biến tốt đẹp, những người Muggle cho phép mình đi. Hẹn gặp bồ lúc 5 giờ chiều mai. Sốt ruột lắm, không thể đợi được nữa.

Harry.

Harry gấp bức thư này lại rất nhỏ, và hết sức khó khăn mới cột được bức thư vô chân con cú nhí, bởi vì con này cứ nhảy loi choi tại chỗ vì hồi hộp quá. Ngay khi bức thư được gài buộc an toàn rồi, con cú lại vút đi ngay. Nó lượn một vòng ra ngoài cửa sổ rồi phóng đi mất hút.

Harry quay lại con Hedwig. Nó hỏi con cú :

“Mày có muốn làm một cuộc hành trình dài không?”

Con Hedwig rúc lên một tiếng cú trang trọng hơi tự cao một tí.

Harry cầm lá thư trên bàn lên, nói:

“Mày có thể đem thư này đến cho chú Sirius không? À, khoan đã… để tao viết thêm mấy dòng.”

Harry mở tấm giấy da ra và vội vàng thêm vô mấy dòng tái bút:

Nếu chú muốn liên lạc với con, thì có lẽ con sẽ ở nhà bạn con, Ron, cho đến hết mùa hè. Ba của Ron đã kiếm được vé cho tụi con đi coi Cúp Quidditch Thế Giới !

Bức thư đã xong, Harry cột thư vô chân con Hedwig ; con cú vẫn đứng yên một cách bất thường, như thể nó quyết tâm chứng tỏ cho Harry thấy một hộp thư cú đích thực thì phải cư xử như thế nào mới là đúng đắn.

Harry bào Hedwig :

“Khi nào mày quay về thì tao sẽ đến ở nhà Ron, được chứ?”

Con cú mổ mổ ngón tay Harry một cách thân thiết, rồi, với một tiếng vút nhẹ nhàng, nó xòe đôi cánh bự chảng và lao vút qua khung cửa sổ mở rộng.

Harry nhìn theo bóng con cú đến khi nó mất hút khỏi tầm mắt. Xong Harry bò xuống dưới gầm giường, tháo tấm ván lót sàn, kéo ra một cái bánh sinh nhật siêu bự. Nó ngồi trên sàn phòng ăn cái bánh, nhấm nháp niềm hạnh phúc đang trào dâng trong khắp chân thân. Nó đang được ăn bánh bông lan kem, trong khi Dursley thì chỉ được ăn bưởi. Hôm ấy là một ngày hè rực rỡ, và nó sẽ rời khỏi ngôi nhà trên đường Privet Drive vào ngày mai, cái thẹo trên trán nó bây giờ đã tuyệt đối bình thường, và nó sắp sửa được xem trận tranh Cúp Quidditch Thế Giới. Ngay lúc này thực khó mà có thể lo lắng về bất cứ chuyện gì – ngay cả về Voldemort.
  ABOUT ME
→ Xin chào! Tôi là Nguyễn Trương Minh Khuê, học sinh lớp 5C, năm học 2012-2013, trường Tiểu học Sông Cầu!
  CẢNH ĐẸP SÔNG CẦU
  LƯỢT XEM
  VUI CƯỜI
Support : Home | Môn Toán | Tiếng Anh | Môn Văn | Hình ảnh | Kiến thức | Đọc sách | Giải trí
Copyright © 2012. Góc học tập của Khuê - All Rights Reserved
Template Simple_ Powered by Blogger
Proudly powered by rockfan
Xem tốt nhất bằng trình duyệt Mozilla Firefox